Kết quả tìm kiếm cho "món vịt nấu măng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 123
“Bếp ăn 0 đồng Phúc Tâm” tại phường Long Xuyên đã trở thành điểm đến quen thuộc của người lao động nghèo, học sinh, sinh viên và những hoàn cảnh khó khăn. Mỗi ngày, hàng ngàn suất cơm được trao đi, lan tỏa nghĩa tình giữa cộng đồng.
Tại Philippines, trứng vịt lộn rất được ưa chuộng. Món ăn dùng kèm tỏi, giấm, muối, hạt tiêu và chút lá bạc hà.
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Di tích quốc gia đặc biệt Đền thờ Lê Hoàn nằm tại làng Trung Lập, xã Xuân Lập, tỉnh Thanh Hóa, là một công trình kiến trúc cổ có niên đại khoảng 1.000 năm.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Từ những ngày đầu tiên đến nay, mâm cơm Tết vẫn giữ vai trò thiết yếu trong đời sống văn hóa người Việt nhưng đồng thời cũng mang sự biến đổi để hòa nhịp với xu hướng và thực tế mỗi thời kỳ.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.